Tài nguyên dạy học

Theo gương Bác

Tự phê bình và phê bình là quy luật phát triển của Đảng. Mục đích của tự phê bình và phê bình là: Làm cho phần tốt trong mỗi con người nảy nở như hoa mùa xuân và phần xấu bị mất dần đi; làm cho các tổ chức Đảng luôn luôn trong sạch, vững mạnh; để tăng cường đoàn kết, thống nhất trong nội bộ Đảng; để các tổ chức Đảng và đảng viên luôn hoàn thiện mình, phấn đấu hoàn thành nhiệm vụ Tổ quốc và nhân dân giao cho.
Tự phê bình và phê bình phải được tiến hành thường xuyên, như người ta rửa mặt hàng ngày.
Tự phê bình phải thành khẩn. Thành khẩn, thành tâm, không “giấu bệnh sợ thuốc” sẽ giúp cho việc tự phê bình có kết quả tốt.
Phê bình phải trung thực, “không đặt điều”, “không thêm bớt”.
Tự phê bình và phê bình phải kiên quyết, “ráo riết”, không nể nang.
Tự phê bình và phê bình phải có tính chất xây dựng “phải có tình đồng chí thương yêu lẫn nhau”.

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI

XEM LỊCH - GIỜ

CẢNH ĐẸP VIỆT NAM

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Trần Thị Thúy Vân)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào Mừng Thầy Cô

    1 khách và 0 thành viên

    SỰ KIỆN TRONG NGÀY

    Translate - Dịch

    THÔNG TIN THỊ TRƯỜNG


    Power by

    Sắp xếp dữ liệu

    TRUYỆN CƯỜI

    TIỆN ÍCH

    Gốc > TIN TỨC >

    Nữ sinh cụt tay, giàu nghị lực

    Nữ sinh cụt tay, giàu nghị lực

    Không ai có thể nén nổi xúc động...

    Đó là cô bạn Lê Thị Thắm, học sinh lớp 7B Trường THCS Đông Thịnh, huyện Đông Sơn, tỉnh Thanh Hóa.

    Số phận nghiệt ngã

    Lần theo địa chỉ, ngôi nhà của Thắm hiện ra là một căn nhà cấp bốn ở thôn Đoàn Kết, xã Đông Thịnh, huyện Đông Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ngôi nhà ấy chẳng còn xa lạ gì với người dân địa phương. Cô Nguyễn Thị Tình, mẹ của Thắm kể: “Năm 1998, vợ chồng tôi bàng hoàng khi thấy đứa con vừa đẻ ra giống... quái thai. Một thân thể quá nhỏ bé, yếu ớt và không có đôi tay. Có thể cháu bị ảnh hưởng chất độc da cam từ bà ngoại (từng là TNXP thời kỳ kháng chiến chống Mỹ). Hơn nửa năm, cháu mới biết lật, một tuổi rưỡi mới biết trườn và ba năm sau bắt đầu tập đi, lên 4 tuổi mới nói được” - cô Tình kể.

    Bốn tuổi, Thắm đòi đánh răng, rửa mặt, chải đầu... giống như bố mẹ. Mày mò mãi, cuối cùng Thắm cũng tự biết vệ sinh thân thể. Lúc 5 tuổi, Thắm ra đường chơi thấy các bạn cùng lứa vui vẻ cắp sách đến trường nên nằng nặc đòi đi học. Cô Tình ngậm ngùi nói với con: “Con không có tay làm sao mang cặp, cầm bút, cầm vở mà viết được”. Thắm buồn, khóc nức nở. Người mẹ càng nao lòng và chị nghĩ đến việc rèn luyện cho con cách viết chữ bằng chân. Cô bé bắt đầu ngồi lì trên giường cặm cụi nắn nót từng chữ, lúc mệt quá thì lăn ra ngủ. Do quặp bút nhiều, hai ngón chân trái Thắm tê cứng, phồng rộp. Khi học viết bằng phấn, Thắm bị phấn ăn vào kẽ chân khiến chân bị loét da, tứa máu. Chính vì nhọc nhằn như thế, Thắm hết sức cố gắng, cần mần học hành. Thật may là cô bạn nhỏ tiếp thu rất nhanh và thành thạo viết chữ trong một thời gian ngắn.

    Nu sinh cut tay giau nghi luc

    Người bạn nhỏ có nghị lực phi thường.

    Bước vào năm học đầu tiên, người bố Lê Xuân Huân bế đứa con tật nguyền đến trường trong sự ngạc nhiên, ái ngại của thầy cô và học sinh. Vào giờ học, Thắm dùng chân mở cặp, bỏ sách ra viết chữ liền một mạch khiến cô giáo và học sinh trong lớp vô cùng ngạc nhiên, khâm phục. Dần dần, Thắm xung phong lên bảng, lấy chân phải làm trụ đứng, chân trái vắt ngược lên đầu, kẹp phấn viết lên bảng. Gần 7 năm học đã qua, Thắm chưa từng nghỉ một buổi học nào. Để giúp em hòa nhập cùng lớp học, nhà trường thiết kế cho Thắm một bộ bàn ghế đặc biệt, đặt tại vị trí bàn đầu tiên trong lớp. Các thầy cô cùng bạn bè giúp đỡ em thực hiện những sinh hoạt cá nhân, đưa đón tới trường những lúc bố mẹ bận đi làm.

    Nu sinh cut tay giau nghi luc

    Dù viết bằng chân nhưng chữ Thắm viết rất đều và đẹp.

    "Con muốn giúp trẻ khuyết tật như mình"

    Nhờ luyện tập bền bỉ, Thắm viết chữ rất đẹp và luôn đạt giải cao trong các cuộc thi vở sạch chữ đẹp của trường, huyện, tỉnh tổ chức. Suốt những năm học qua, em luôn dẫn đầu lớp về thành tích học tập. Lúc rảnh rỗi, Thắm thường vẽ và thêu khăn. Em vẽ hoa, đồ vật, gia đình, môi trường thiên nhiên, giao thông, thầy cô, bạn bè... tất cả đều bằng đôi chân của mình.

    Nu sinh cut tay giau nghi luc

    Những bức tranh Thắm vẽ.

    Năm 2007, Thắm giành giải nhì cuộc thi vẽ tranh do Hội Mỹ thuật tỉnh Thanh Hóa tổ chức. Nhiều bức tranh của Thắm được gửi đi dự thi ở nhiều nơi và giành nhiều giải thưởng, trong đó có bức hiện đang trưng bày tại Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam về gương “Những người phụ nữ vượt lên số phận”. Những trang vở do Thắm viết bằng chân cũng được hiện diện trong cuộc triển lãm mang tên “Những người phụ nữ vượt lên số phận” tại Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam. Tháng 4-2007, Thắm được Hội Bảo trợ người tàn tật và trẻ mồ côi Việt Nam tặng bằng khen vì “đã có thành tích xuất sắc trong lao động và học tập từ năm 2004 - 2006”.

    Thắm chia sẻ: “Em thấy nhiều bạn mồ côi cha mẹ, bị khuyết tật nhưng vẫn vượt qua để vươn lên trong cuộc sống. Em cũng sẽ cố gắng học tập tốt, sau này trở thành một cô giáo để dạy học cho những trẻ em khuyết tật, có hoàn cảnh như mình”.

    Cuộc sống hàng ngày rất vất vả, mẹ Thắm phải vật lộn với hai sào ruộng, thỉnh thoảng chạy chợ kiếm thêm thu nhập, anh Huân, bố Thắm thì đi làm thợ xây, phụ hồ, đi xuất khẩu lao động để trang trải cuộc sống. Tuy thế, dù khó khăn đến đâu, cả gia đình vẫn gắng hết sức mình, để lo cho Thắm học hành được đến nơi, đến chốn.

    Việt Báo (Theo CAND)


    Nhắn tin cho tác giả
    Dương Thị Thùy Linh @ 20:34 29/10/2011
    Số lượt xem: 3947
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến